Cảm nhận về sách mắt biếc

     

Mưa bên cạnh hiên! Mưa vơi nhàng.

Bạn đang xem: Cảm nhận về sách mắt biếc

Mưa bi hùng vì thương nhớ ai đề xuất mưa rả rích không nguôi. “Mưa” trong tôi, là niềm mơ ước tuổi nhỏ…mãi mãi ko thành. Tôi lật lại ký kết ức, lắng mình trong nhạc điệu du dương cùng với lời ca domain authority diết đôi mắt biếc năm xưa nay đâu? Hẳn lúc nhạc sĩ Ngô Thụy Miên viết đề nghị khúc hát này, sẽ là từ nỗi niềm của riêng rẽ ông. Với niềm riêng ấy đã chạm mặt phải biết bao con tim đồng cảm, thổn thức cùng ông, cùng cậu nhỏ xíu Ngạn năm như thế nào (hay chăng cũng là nhà văn Nguyễn Nhật Ánh vào vai vào?)


*

Tôi cho với "Mắt biếc" xuất phát điểm từ 1 người bạn, tình cờ, không lựa chọn lựa, và làtruyện dài đầu tiên của Nguyễn Nhật Ánh tôi đọc nhằm rồi tiếp đến say mê search đọctất cả thành công của ông. Ông không viết đến tôi, dĩ nhiên vì ông không biếttôi; cũng rất có thể ông không viết mang lại riêng ai, ông viết như từ sự cùng với độc giảhay chỉ dễ dàng và đơn giản là viết thôi, nhưng mà sao tôi thấy những tâm tư tình cảm đó gần gũi quá,thiết tha mang lại nao lòng; cũng là lòng tôi đấy, chỉ là tôi ko biết sao để cho cảmxúc thành lời ví dụ được như ông..."Nỗi ai oán của tôi cũng đã được ngân lên, đãđược sẻ chia...Tôi yêu em. Tôi yêu em vô vàn. Yêu cùng chẳng được yêu, đau hoàihoài một nỗi đau thầm lặng"...

<…>

phần đông kỷ niệm thuở ấu thơ bên cạnh Hà Lantrong Ngạn thật dễ dàng thương, nghịch ngợm, lắng đọng biết mấy. Cậu nhóc con Ngạn vớitình cảm đầu đời ngây ngô; hồn nhiên điện thoại tư vấn "mày, tao" cùng với cô bạn nhỏ màcậu thầm thích; chút tình nhỏ dại đến đáng yêu vô thuộc khi luôn luôn muốn làm cho Hà Lanvui vẻ xuyên suốt ngày dù các lần vào sinh ra tử: mặc mang đến vườn bên ông Cửu Hoành cónuôi chó dữ vẫn lén vào nhặt thị mang đến Hà Lan; kungfu kịch liệt chỉ nhằm giànhcho được cái dùi trống cùng cứ bi ai tiu nghỉu khi có lúc không đem lại đượcniềm vui tiến công trống mang đến Hà Lan; tuyệt xin cô Thung cho Hà Lan đi thuộc để phấnkhởi nạm phiên nhau bưng nước… Ừ thì khi yêu là cố gắng đó, lúc nào thì cũng chỉ muốnnhìn thấy tín đồ ấy cười, fan ấy vui vì chưng chẳng buộc phải có bạn nhạc sĩ vẫn sángtác em đẹp tuyệt vời nhất khi em cười cợt đó sao!

Hồi học lớp tám, cũng tương tự Ngạn vậy, một hômbắt gặp góc nhìn người ấy, lần đầu tiên tôi cảm giác lòng mình dậysóng. Ánh chú ý như đã va đến trọng tâm hồn khiến cho tôi bâng khuâng vượt thể.

Xem thêm: Hướng Dẫn Sửa Lỗi Liên Minh Huyền Thoại Thường Gặp Và Cách Khắc Phục Từng Lỗi

Màchẳng hiểu vì chưng sao. Từ khoảng thời gian ngắn đó tôi như fan say, tôi khát khao,tôi mơ đến những giấc mơ êm ả dịu dàng của tình yêu và chưa lúc nào tôi đủ kiêu dũng để nhìn lâu vào hai con mắt đẹp ai oán xaxăm ấy, tôi ngại ngùng ngùng hai con mắt sẽ chú ý thấu mọi ngõ ngách nơi trái tim tôi khờkhạo… Tôi cũng đều có cuốn sổ tay chép toàn thơ tình, cũng hát vu vơ 1 mình nhữnglời ước muốn tình yêu dẫu vậy không lãng mạn có tác dụng thơ, viết nhạc được nhưNgạn. Tôi cũng gom đủ hai điều đáng chán nhất trong tình yêu làkhi bản thân yêu ai, mình lần chần họ cóbiết điều này hay không và khi mình biết điều ấy rồi thì mình lại lừng chừng họcó yêu thương lại mình xuất xắc không… Tôi cũng hay đánh đấm xe mang đến trường bao phủ ló đợi,rồi lẽo đẽo theo sau nhỏ với nụ cười bé nhỏ riêng tôi, cùng với nỗixôn xao của tình cảm thời bắt đầu lớn. Mọi lần đạp tuy vậy đôi mặt cạnhnhau, dù là hiếm hoi, mặc dù rằng đoạn đường có ngắn, mặc dù cho bé dại chẳng chịu đựng nói gì,chỉ khi tôi hỏi thì nhỏ tuổi trả lời vắt thôi; tôi ai oán lắm chứ… “Hạnh phúc lớn số 1 là có niềm tin rằng mình được yêu”(VICTOR HUGO), cùng tôi biết hạnh phúc đôi khi chỉ là số đông điều giản đơn như thếtrong tình tôi solo phương… Và khi nào cũng vậy, tôi thuận tiện nhận ra nhỏ trướcnhờ vào chiếc áo khoác rất riêng màu hồng cánh sen không tính bộ đồng phục BTX –chúng tôi đã không còn học phổ biến dưới một mái trường đầy ắp lưu niệm năm nào… Tôikhác. Không có ai bắt tôi cần hoài vọng kỷ niệm. Tôi vẫn thường xuyên một mìnhvề thăm trường trong cả 3 năm qua, thăm thầy cô - người gặp gỡ người không… kỷniệm níu chân tôi, tôi gặp ác mộng đắm trong hồi ức về tình ái ban sơ,tinh khôi, thầm yên ổn như không hề vẩn đục giữa khoảng sântrường vắng lá rơi đầy, với gốc cây già đó, cùng với thư viện nhỏ bé xíu nơi nhỏ dại hayngồi cùng bè bạn… Tôi còn trên đây trong size trời hoa mộng đó mà người đâu mất rồicho tôi mãi kiếm tìm? mặc dù cho trái tim nhỏ dại thuộc về ai, đốm lửa mong muốn trong tôi chưatắt hẳn. Chúng cháy lập lòe, kiên định và bi lụy bã, và chờ mong. Do rằng bảnchất của tình cảm là hy vọng… mặc dù cho tôi sẽ không hề như thời gian trước,ngày ngày có một niềm vui là mong chờ được chú ý thấy nhỏ dại trước cổng trường, vàdù biết tình ái mãi chỉ với hoài vọng, tôi chưa thể trường đoản cú giã một lần nhằm mãi mãi chia tay, tôi không thể chắc chắn tôi làm đượcđiều đó hay là không !

rất nhiều vần thơ của chú ý Nguyễn Nhật Ánh khiếntôi cảm thấy như đang thuộc hòa tầm thường một nhịp xúc cảm với Chú, tôi hoàn toàn có thể hiểuđược xúc cảm đó gắng nào với thật vui lúc chú Ánh cũng gọi tôi. Tôi đã khônggiấu lấy được lòng mình, tôi gửi mang đến nhỏ:

Lặng lẽ chiều nay

âm thầm mùahè

Sân trường vắng

Và lòng tôi cũng vắng

...

Ai về qua chỗ tín đồ thương

Đứng giùm tôi

Trước cổng trường ngày xưa

Ướt giùm tôi

Chút trời mưa

Để nghe bên trên tóc

hương vừa cất cánh đi

Chút tình tôi đong đầy… nhỏ có gọi chăng?

Trongcuộc đời bé nhỏ tuổi này, ai cơ mà chẳng mang trong lòng mình một trơn hình, một “mắt biếc” đầy hoài niệm. Với tôi, mắt biếc là như thế…